Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn 🍁🍁🍁
Aries
21 tháng 8, 2026 · 4 phút đọc
🌥️ Một sớm mùa thu mát lạnh, đứng trên đỉnh Lu Trế ở Tà Xùa. Đây là lần thứ năm mình quay lại vùng đất này, và là lần thứ tư đứng trên ngọn đồi cao nhất có thể nhìn quanh 360 độ. Xung quanh là biển mây trắng bồng bềnh.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, thấy xúc động, rùng mình. 😇
Không hẳn vì cái lạnh của sương mây, mà vì một cảm giác nghẹn ngào từ bên trong. Mỗi lần đi Tà Xùa đều để lại những dấu ấn không phai, như những kỷ niệm ngọt ngào, những nhớ thương gần như định mệnh
# Lang bạt kỳ hồ
Mình nhớ lại lần đầu đến đây vào cuối năm 2021. Lúc đó dịch bệnh vừa qua đỉnh, mọi thứ còn căng thẳng, rào chắn khắp nơi. Mình tìm lại hình hài Lang Bạt Kỳ Hồ xa xưa. Đó là nick mạng mà mình giữ từ 2005 gắn với những chuyến phượt miên man 😁
Đó là Hình hài của phiên bản Tự do mình đã khám phá lại trong hành trình Hiều mình và là phiên bản gốc của mình 🥰 . Sau bao năm lặn ngụp trong bận rộn lo toan con cái, công việc mưu sinh, đấu đá danh vọng, mình đã trở lại là chính mình: nguyên bản, trọn vẹn. 🍀🍀🍀
Kể từ đó, gần như năm nào mình cũng tìm cớ quay lại Tà Xùa. Mục đích khác nhau, người đi cùng có thể khác, nhưng cảm giác đem về luôn là sự kết nối lại trọn vẹn với chính mình.
Lạ thay, trong lúc tận hưởng cảm giác tự do này, mình chợt nhận ra Tà Xùa không phải là nơi duy nhất cất giữ một phần con người mình.
## Những mảnh tâm hồn gửi gắm
Đó là Pleiku, phố Núi thân thương, nơi thời gian như chậm lại một nửa. Nơi trời xanh kỳ diệu, nơi nắng ra nắng, gió ra gió, đất đỏ mặn mòi bám chặt dính vào đế giầy như lưu luyến lữ khách phương xa. Chỉ cần đặt chân lên Tây Nguyên, lòng mình mở ra, tươi mới trở lại, buông đi những hẹp hòi lo toan vào khung trời bao la kia. 🪶🪶🪶
Đó là Hà Giang, nơi mình đặt tên cho con gái đầu lòng. Mảnh đất huyền thoại với mình thời đi phượt mà nhắc đến chắc tổ tiên nhà mình phải ngao ngán lắc đầu vì gánh còng lưng độ cho thằng con cháu liều mạng 😁 Những cung đường đèo uốn lượn vô tận, khúc cua tay áo lật cả người cả xe, núi cao ngút trời và vực sâu không đáy. Về Hà Giang, mình hòa tan trong núi rừng hùng vĩ, khơi dậy những khát khao khám phá, mạo hiểm dấn thân vào hành trình mới. 🌟🌟🌟
Cách đây vài tuần ngồi cafe đàm đạo với một người em phương Nam ra Hà Nội sống, mình thích thú đón nhận góc nhìn về năng lượng. Điều gì kết nối con người với con người, kết nối con người với thiên nhiên, với cuộc sống. Có lẽ là năng lượng. Nghe hơi ảo và dần mình cảm thấy giải thích được cho mình. ⚡⚡⚡
"Năng lượng" ở đây không hề trừu tượng. Nó là cái cảm giác chơi vơi trong nắng gió lồng lộng. Nó là cái chênh vênh trước vực sâu thăm thẳm. Nó là cái rùng mình trên đỉnh mây mênh mang.
## Trở về với chính mình
Mỗi vùng đất mình từng đi qua đều có một tần số riêng, ôm ấp và nuôi dưỡng một "tiểu tính cách" (sub-personality) bên trong mình. Hà Giang giữ hộ sự mạo hiểm khám phá. Tây Nguyên giữ hộ sự khoáng đạt. Tà Xùa giữ hộ sự tự do nguyên bản.
Tiếp xúc với nguồn năng lượng này, hay đơn giản hơn là trở về vùng đất đó, mình được ôm ấp, chữa lành hoặc làm mới, thăng hoa. 🍀🍀🍀
Quay lại cuộc sống đời thường, mình được tiếp sức để sống thật hơn với chính mình thay vì sống mòn chờ đến ngày lên đường.
Mình hay gọi vui là những mối tình đầu. Tại sao không nhỉ, khi du ngoạn khám phá mọi nơi và tìm được những kết nối sâu sắc thay vì chỉ cảnh đẹp, văn hóa đặc sắc. Mình không chỉ có một quê hương, một đất nước mà có cả những mảnh đất tâm hồn 🌷🍀💞
(Minh Nguyễn)




